Kynangmem.org
Forum thảo luận các vấn đề của thành viên kynangmem.org

Thế hệ ... gối ôm!

rated by 0 users
This post has 3 Replies | 1 Follower

Top 10
Bài gửi 311
admin Posted: 16/11/2011 10:16

Chào các bạn,

Vừa rồi, đọc bài viết trên báo Tuoitreonline và thấy rất đúng với những gì đang diễn ra và cũng đúng với mục tiêu mà SK muốn các bạn tự nhìn lại mình.

Xin chia sẻ cùng các bạn bài viết này.

Thế hệ... gối ôm!

 

 

 

Minh họa: Vũ Đình Giang

Quay ngược thời gian, nếu thế hệ 8X được sinh ra trong bối cảnh nền kinh tế đất nước còn ảnh hưởng nặng nề của thời bao cấp, những đứa con ít nhiều chứng kiến được cảnh xếp hàng mua gạo, thịt và từ đó biết mạnh mẽ, tự lập... thì ở thập niên sau, những đứa con được sinh ra có sự chuẩn bị kỹ càng của cha mẹ từ tình yêu thương và cả về vật chất. Và người ta cũng thấy rằng những đứa con ấy lớn lên trong sự thương yêu, bảo bọc, chiều chuộng của cha mẹ nhiều hơn anh, chị.

Tại sao là... gối ôm?

Đa số các gia đình lúc này không còn phải trăn trở, suy nghĩ nhiều về vật chất. Cha mẹ lựa chọn thực phẩm tốt nhất cho con, điều kiện tiện nghi nhất ngay từ khi mới sinh ra. Gối ôm là thứ tối thiểu mà bất kỳ trẻ nào cũng có. Mỗi khi dỗ giấc ngủ cho con, bà mẹ luôn đặt con nằm tư thế ôm gối và cách ru ngủ tuyệt vời nhất là bàn tay mẹ vỗ nhẹ vào mông bé cùng lời hát ru tùy theo "vốn liếng" mẹ có.

Đến lớn, đứa trẻ vẫn duy trì được thói quen ôm gối ngủ, không có gối ôm thấy khó ngủ ngay! Nếu ngày trước chuẩn bị cho con cái đi học xa, bà mẹ chỉ cần trang bị chiếc chiếu hay tấm nệm, gối đầu, chiếc mền hay thêm chiếc mùng là đủ, giờ đây dứt khoát phải có một cái gối ôm.

Con trai học lớp 12, cao hơn bố, vậy mà mẹ vẫn phải sắp sẵn thức ăn trên mâm chờ cậu đi học (thêm) về là có ăn ngay. Sáng sớm cậu đi tắm biển với bạn, đạp xe về nhà đã thấy bố chuẩn bị sẵn xô nước để cậu rửa chân cho sạch cát. Không phải cậu không biết làm công việc hứng xô nước, nhưng ông bố sợ cậu mang dép đầy cát vào nhà. Thậm chí ông bố còn nhớ như in, như mới chỉ hôm qua, mỗi khi đi làm về ông còn bảo con lấy khăn ướt để ông lau mặt cho con.

 

Thế hệ... gối ôm lớn dần, người ta mới thấy rằng chính sự bảo bọc của cha mẹ đã làm đứa trẻ không được mạnh mẽ như thế hệ anh, chị.

Con trai học lớp 12, cao hơn bố, vậy mà mẹ vẫn phải sắp sẵn thức ăn trên mâm chờ cậu đi học (thêm) về là có ăn ngay. Sáng sớm cậu đi tắm biển với bạn, đạp xe về nhà đã thấy bố chuẩn bị sẵn xô nước để cậu rửa chân cho sạch cát. Không phải cậu không biết làm công việc hứng xô nước, nhưng ông bố sợ cậu mang dép đầy cát vào nhà. Thậm chí ông bố còn nhớ như in, như mới chỉ hôm qua, mỗi khi đi làm về ông còn bảo con lấy khăn ướt để ông lau mặt cho con.

Có thể thế hệ... gối ôm giờ đây rất rành rẽ về công nghệ thông tin. Mẹ mua điện thoại di động phải nhờ con trai cài đặt giúp các tiện nghi cho việc truy cập Internet, nghe nhạc, xem phim online, chat, kiểm tra mail... Máy vi tính trục trặc có con trai giải quyết. Cậu có thể ngồi mấy giờ liền trên máy tính để xem hết thứ này thứ kia nhưng việc giặt quần áo đối với cậu rất nặng nhọc dù chỉ có động tác bỏ các thứ vào máy giặt, cho xà phòng và bấm nút. Giặt quần áo bằng tay lại càng khó mà yêu cầu mẹ đặt ra là con phải tự giặt quần áo lót chẳng hạn.

Ngay cả việc bơm hay lắp xích xe đạp thế hệ gối ôm cũng lúng túng, dính chút dầu mỡ thấy khó chịu, phải rửa tay ngay!

Quan sát một số bạn trẻ ở tuổi teen mới thấy họ cũng chỉ quen... "gối ôm". Mỗi người ôm một máy tính, một điện thoại và headphone. Ngồi với nhau cũng nhét headphone vào tai và mỗi khi nói chuyện họ lại lấy một tai nghe ra nghe câu hỏi của bạn rồi tiếp tục với bao nhiêu thứ trong laptop hay điện thoại. Người ta thấy những vóc dáng thư sinh, bàn tay trắng trẻo lướt phím rào rào, khiến gợi nhớ về một thời có những chàng trai cơ bắp, khỏe mạnh, xốc vác. Mà có xa lắm đâu!

Giải pháp người trong cuộc

Một ngày, bà mẹ bỗng cảm thấy lo âu cho thế hệ gối ôm ở nhà nếu sau này đi học xa. Đi học nước ngoài thì phải biết tự lập càng sớm càng tốt bởi khi ấy chẳng có ai hầu. Vậy là bà bắt con trai tập dần bắt đầu từ việc xếp dọn mùng mền và giặt quần áo lót. Rồi tiến tới việc lắp pin đồng hồ treo tường... Và bà tạm hài lòng khi thấy đã có thể nhờ vả con trai được. Tuy nhiên, một ngày đi làm về, bà phát hiện nước trong bồn cầu đang chảy ào ạt (có vẻ như rất lâu rồi) và cậu con trai cao 1,7m lúng túng không biết làm cách nào để nó ngưng.

Bà mẹ chợt hiểu ra một điều bà chưa bao giờ dạy con biết ứng phó sự cố. Trường hợp này, có thể mở nắp bồn nước ra và chỉnh lại hệ thống truyền động trong đó. Nếu không được có thể đóng van nước trong nhà tắm hay đóng van tại đồng hồ nước. Bà mẹ giật mình vì bấy lâu nay những tình huống tương tự xảy ra bà (hay chồng) chỉ lẳng lặng làm mà không chỉ vẽ hay giải thích cho con trai.

Một ông bố là doanh nhân thành đạt hoạch định mục tiêu cho con trai phải biết... sửa xe đạp khi vừa tốt nghiệp xong trung học phổ thông. Một việc tưởng chừng quá đơn giản, tuy nhiên có là người trong cuộc mới thấy không dễ chút nào!

Người ta cũng thấy thế hệ gối ôm nhiều khi không biết láng giềng, hàng xóm quanh nhà mình có những ai bởi họ bận rộn quá. Một tuần, giờ chính khóa, học thêm, thời gian rảnh cắm mặt vào máy tính. Chính vì không nhận diện được xóm giềng nên họ không biết nói câu chào hỏi. Điều quan trọng nữa là cái ăn. Người ta cũng thấy nhiều bạn trẻ không biết ăn những thứ như hành, rau thơm, diếp cá, khổ qua, không ăn được cá... Mà tất cả thứ này đều phải tập ngay từ khi còn rất bé.

Người ta cũng thấy thế hệ gối ôm có thể gõ máy tính chat, bình luận rào rào trên mạng ảo thể hiện suy nghĩ, cảm xúc... qua game, nhạc, phim, vấn đề khoa học nào đó. Họ thoải mái thể hiện cảm xúc bất đồng ý kiến hay vui, cười (haha, hehe, hihi...) nhưng ngoài đời thật họ là những người rất ít nói, ít cười và đôi lúc không biết diễn đạt ý nghĩ!

Có cha mẹ quan sát con cái và biết điều này, tuy nhiên cũng có cha mẹ chỉ thấy rằng con mình "ngoan lắm, hiền lắm" mà không hề hay biết con đang làm gì trên máy vi tính mỗi ngày.

Một điều giật mình. Trong khoa học bói toán, người ta cho rằng người ôm gối là người cần tình thương. Tất nhiên, đó chỉ là suy diễn. Tuy nhiên, cũng cần đặt câu hỏi: Phải chăng mấu chốt vấn đề ở chỗ tuy điều kiện vật chất không thiếu nhưng có một thế hệ lại thiếu tình thương?

Làm sao kéo thế hệ gối ôm vào đời thực? Vấn đề không nhỏ!

Và nếu bạn trẻ thuộc về thế hệ gối ôm, bạn nghĩ gì về người lớn?

KIM DUY

Chỉ nên ăn học, đừng quan tâm việc khác?

TTCT - Mặc dù từng thấy những biểu hiện như trong bài “Thế hệ gối ôm”, nhưng đọc bài viết tôi mới thật sự giật mình trước một số đông thanh thiếu niên lâm vào tình hình tương tự.

>> Gối ôm tròn nhưng cũng có hai mặt

 

Minh họa: Vũ Đình Giang

 

Như đã nói, tôi tưởng những trường hợp như vậy chỉ là cá biệt. Nhưng ngay buổi sáng đọc bài “Thế hệ gối ôm”, đứng trên sân thượng nhìn xuống nhà đối diện, tôi thấy bà mẹ dắt xe ra chuẩn bị đưa quý tử đi học. Cậu này cao khoảng 1,75m, tôi đoán là học lớp 11 hoặc lớp 12.

Mẹ lách xe ra khỏi cánh cổng hẹp một cách khó khăn, cậu vẫn đứng trơ đó nhìn. Mẹ dựng xe xong, quày quả vào trong lấy hộp đựng thức ăn của cậu, cậu vẫn ngó bâng quơ. Đến lúc mẹ luồn tay vào trong cổng để khóa, tôi tự hỏi tại sao cậu không làm giúp động tác đơn giản đó. Khi mẹ nổ máy bương hai chân đẩy xe đi, ngồi trên yên sau, cậu vẫn lơ ngơ nhìn hàng xóm đứng quanh đó đang ngó chăm chú. Không biết chào hỏi đã đành, nhưng dường như cậu không nhận thức những việc diễn ra quanh mình.

Còn sát vách nhà tôi, một cô bé có lẽ học lớp 10, được mẹ chuẩn bị đưa đi chơi cầu lông. Khi lui xe xuống dốc thì mẹ loạng choạng làm xe ngã kềnh, văng ra vài đồ vật, trong đó có cái túi đựng vợt. Qua cặp kính cận, cô bé dửng dưng đứng nhìn, chờ mẹ ngồi dậy dựng xe lên, quơ quào mấy món đồ tung tóe, nhặt cái túi vợt, vội vã phủi bụi quần áo, leo lên xe và giục con ngồi lên. Khi chiếc xe vụt đi tôi còn kịp nghe cô bé nói to muốn ghé ăn chè trước khi vào sân tập.

Có phải vì được đặt vào “trung tâm vũ trụ” nên các cô cậu chưa bao giờ nghĩ ra khỏi bản thân mình? Tôi nhớ lại cậu hàng xóm tên Khoa từng làm tôi ngạc nhiên nhiều năm trước, khi đó Khoa đang học lớp 10, thỉnh thoảng sang nhà tôi nhờ truy cập Internet. Cháu say sưa nói về diễn viên này sắp tổ chức sinh nhật, ca sĩ nọ thích ăn món gì, người mẫu kia có thói quen ra sao.

Trong buổi chuyện phiếm, khi tôi hỏi thăm về tuổi tác của cha mẹ Khoa, cháu ngẩn người ra một lúc và bảo không biết. Hỏi thăm về sở thích ẩm thực của cha mẹ, Khoa lắp bắp… “Mẹ nấu cái gì thì ăn cái nấy”. Cha của Khoa là tài xế taxi, tôi hỏi thăm xem là chạy cho hãng nào. Khoa trớ: “Ba mẹ bảo con chỉ nên ăn học, đừng quan tâm đến những việc khác”.

Tác giả bài “Thế hệ gối ôm” đặt ra vấn đề đúng. Và tôi tự hỏi thêm rằng nếu như các cô cậu quý tử còn chưa biết lo cho bản thân (huống gì quan tâm đến người khác) thì đến lúc nào đó xảy ra việc lớn, họ sẽ ra sao?

NHAC HUY (Gò Vấp, TP.HCM)

__________

Mẹ ơi, đừng để con ôm gối suốt ngày!

Nhà tôi có hai anh em trai, đều khỏe mạnh. Cha tôi mất sớm nên mẹ càng yêu thương chúng tôi hơn. Nhà nghèo nhưng mẹ và dì lo hết mọi thứ cho chúng tôi vô cùng tươm tất từ thuở nhỏ. Tôi nhớ đến tận năm tôi học lớp 7, ở cái tuổi sát nút dậy thì, dì vẫn tắm cho tôi hằng ngày. Mọi chuyện trong nhà đã có mẹ và dì làm hết.

Tôi chẳng bao giờ quan tâm đêm qua mẹ thức đến 12g may áo cho khách mà 3 giờ đã phải dậy làm bánh tai vạc cho kịp bán sáng. Giờ ăn, tôi tự nhiên gắp hết mọi miếng thịt trong đĩa bởi mẹ và dì chẳng bao giờ động đến. Tôi vô tư xin tiền mẹ đi học thêm dù thừa sức tự học… Cứ thế tôi vô tư ngụp lặn trong biển yêu thương vô bờ bến của hai người mẹ.

Cho đến ngày thi đậu đại học ở TP.HCM. Lần đầu tiên tự nấu cơm, tôi biến nó thành cháo. Cầm miếng thịt và mớ rau để nấu canh, tôi căng thẳng gọi điện thoại về quê hỏi dì: “Cho rau vào trước hay thịt vào trước?”.

Lúc đó tôi mới vò đầu bứt tai tại sao những chuyện đơn giản như thế tôi đã thấy mẹ, thấy dì làm 1.001 lần rồi mà không bao giờ để ý? Rồi lần đầu tiên tôi tự đặt câu hỏi tại sao mẹ và dì không chủ động dạy cho mình biết những “kỹ năng sinh tồn” cơ bản như thế. Giờ đây, khi phải tự xoay xở với sách vở, nấu ăn, đi chợ, mua sắm cá nhân, kế hoạch chi tiêu…, tôi thấy tất cả đều quá sức mình. Cảm giác bản thân vô dụng với cả những chuyện dường như ai cũng làm được thật khó chịu.

Tôi không trách móc hay đổ lỗi cho hai người mà tôi yêu quý nhất đời. Suy cho cùng mẹ tôi và dì tôi chỉ là những bà mẹ chân quê, hiểu biết còn giới hạn, nuôi con theo quán tính. Nhà tôi lúc đó không sắm được cái tivi nữa là, nói chi đến những hiểu biết về việc “nuôi con tốt, dạy con ngoan”. Tôi chỉ nghĩ đơn giản giá mà họ đừng ôm chặt lấy tôi suốt ngày suốt đêm, có lẽ bây giờ tôi đã không khó thở đến thế.

Tôi đã quá thoải mái với cái áo phao căng phồng giữa biển yêu thương vô bờ bến của họ. Giờ đây, không có áo phao nữa, tôi đang đuối sức. Nhưng đọc bài báo xong, tôi quyết tâm học bơi, dẫu có muộn màng. Nếu con nít học bơi vài ba bữa là thành công thì tôi sẵn sàng bỏ ra vài tháng, thậm chí vài năm.

Tôi đã định gọi điện thoại về quê xin mẹ tiền mua xe máy vì ai chẳng cần có xe (cái lý do rất tự nhiên của tôi trước đây), nhưng bây giờ tôi thấy đạp xe đi làm thêm những buổi không đi học là điều cần thiết hơn.

TRỌNG NGHĨA

 

Những người bạn không chịu lớn

Một cô bạn đang dung dăng dung dẻ với nhóm bạn thì bắt gặp chú chó bên kia đường. Cô “ngây ngô” hỏi: “Con gì ngộ vậy?”. Đến khi bị chó đuổi, cô bạn mới hét ầm lên: “Chó! Chó kìa...” rồi bỏ chạy. Đó là câu chuyện mà chúng tôi tự trào về thế hệ mình, thế hệ có... những bạn trẻ nhất quyết không chịu lớn!

Tôi là một người sinh ra từ thế hệ 9X, không xa lạ với câu chuyện về “thế hệ gối ôm”. Với tôi, những hình ảnh sau không phải hiếm: đứa con trai mười tám đôi mươi, cao mét bảy mét tám nhưng không biết sửa sên xe đạp, vặn khóa van ống nước không chặt!

Trong chuyến đi cắm trại với lớp cũ dịp hè vừa rồi tại Nha Trang, có một cô bạn gái không biết lột vỏ tôm, cạy ốc ra khỏi vỏ khiến mọi người tròn xoe mắt nhìn. Khi tất cả các bạn để mặc bạn gái ấy tự làm, người bạn sinh viên năm 4 đại học lèo khoèo tay chân “dễ tổn thương”, “mau xúc động” ngồi khóc thút thít vì bị kim châm phải tay trong lúc ăn ốc!

Một người bạn khác của tôi, hiện đang là sinh viên Đại học Kinh tế - luật TP.HCM, đến khi ra ở trọ đã không biết quét nhà, không biết nấu cơm, thậm chí những kỹ năng sống cơ bản nhất như hỏi đường, mua vé xe buýt hoặc tìm hiểu thủ tục đóng lệ phí... cũng không biết làm thế nào. Ấy vậy mà bạn thao tác máy tính rào rào, trả lời vanh vách các thể loại nhạc Anh - Mỹ, các bộ phim truyền hình vì đơn giản bạn ”ôm” máy tính 15 giờ mỗi ngày, đắm chìm trong thế giới ảo.

Với gia đình, các bạn luôn được sự bảo bọc quá mức cần thiết. Hầu như họ - những người bạn gối ôm - không có cơ hội, dù là nhỏ nhất, để tự quyết định, tự lập, sánh vai với bạn bè, không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai. Bố mẹ thì yên tâm con cái được bảo bọc, không bị “gần mực thì đen”, cho đến một ngày vỡ lẽ ra chính con mình không có khả năng... miễn nhiễm, không thể tự chăm sóc chính bản thân mình. Những người bạn tôi vốn đã quen được sắp đặt, che chở nên cứ thụ hưởng và từ chối quyền phải lớn lên.

Nhưng người ta ai cũng phải lớn thôi. Giống như một đứa trẻ khi thay răng sẽ đau, sẽ chảy máu nhưng rồi sẽ được những chiếc răng vĩnh viễn chắc chắn và cứng cáp hơn. Chỉ mong bố mẹ cho các bạn cơ hội được tiếp xúc, va chạm để chúng tôi thật sự lớn lên...

ĐỨC TOÀN

Top 25
Bài gửi 26

 

Rất cám ơn SK đã chia sẽ cho mình về cách nuôi dạy con.

Thông qua đây mình cũng muốn gửi cho các bạn một trong những cách dạy con mà mình thấy rất là tâm đắt.

Chúng ta cũng chia sẽ nhé!

Cách dạy con của bà mẹ phương Tây

* Bạn đọc Azulthor gửi tới VnExpress bài viết sưu tầm "Dâu Tây dạy con, mẹ chồng đại khai nhãn giới" với mong muốn chia sẻ cùng độc giả cách dạy con ở tuổi lên 3 của một bà mẹ nước ngoài.

Con trai tôi du học, sau khi tốt nghiệp thì định cư tại Mỹ, và đã kiếm cho tôi cô con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa "thăm người thân". Thời gian 3 tháng tôi lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây - người mẹ chồng - phải đại khai nhãn giới.

Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.


Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.

Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: "Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: "Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?" Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.

Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 - 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc xá, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.

Có một buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: "Xem ra con đúng là không muốn ăn thật! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết." Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: "Yes!" Và tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!

Buổi chiều, Susan bàn với tôi, nhờ tôi nấu cho bữa tối. Tôi lại thầm nghĩ, nhất định Susan thấy sáng nay cháu không ăn gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon và nhiều hơn. Tôi bèn trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích nhất, món tôm, và còn dùng mì Ý để làm món mì kiểu Việt Nam mà Peter rất thích, người nhỏ nhỏ như thế mà có thể ăn được một tô lớn.

Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan đến lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: "Chúng ta giao ước rồi phải không, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó". Peter nhìn nét mặt nghiêm túc của người mẹ, "òa" lên khóc, vừa khóc vừa nói: "Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm". "Không được, nói rồi là phải giữ lời". Susan không một chút động lòng. Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: Ơ nước Mỹ  "lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ". Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi. Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trừng trừng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý của Susan khi nhờ tôi nấu. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.


Buổi tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: "Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Việt không?" Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: "Không!". Peter nuốt nước miếng, lại hỏi: "Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?" "Đương nhiên được rồi", Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi hẳn ra.

Sau bài học này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì "tuyệt thực" mà lỡ bữa ăn ngon, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu ngoại, hồi bằng tuổi Peter; mấy người cầm tô cơm đí theo sau đuôi nó, dỗ dành, mà nó còn chưa chịu ngoan ngoãn ăn, mà còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một kiện đồ chơi...

Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô bé chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mủ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, đập rất mạnh lên đầu một cô bé. Cô bé bần thần một lúc trước khi oà khóc thật lớn. Cháu gái kia thấy tình hình vậy cũng òa khóc theo. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn. Susan đi tới. Sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ mạnh một cái lên đầu Peter. Peter không phòng bị, té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở. Susan hỏi Peter: "Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?" Peter vừa khóc vừa lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.

Cậu của Peter tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, khư khư giữ làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm, là bạn thân của Peter, đã mấy lần thỉnh cầu Peter cho chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter không đồng ý. Một lần, mấy cháu đang chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý, lén lén nhảy lên chiếc xe và đạp mau đi. Khi biết ra, Peter rất phẫn nộ, đến méc mẹ.

Susan đang ngồi nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, liền mỉm cười trả lời con: "Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không xen vào được." Peter bất lực quay đi. Một lát sau, Lusi chạy chiếc xe về. Vừa thấy Lusi, Peter lập tức chạy tới đẩy bạn té xuống đất, giật lại chiếc xe. Lusi ngồi bệt dưới đất, khóc ré lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại. Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung. Nó chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: "Mẹ, con muốn chơi với Lusi và tụi nó".

Susan không đả động gì và trả lời: "Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!" "Mẹ ơi, mẹ đi với con nhen", Peter thỉnh cầu. "Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề". Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

Dạy dỗ chăm nom con cái là chuyện của cha mẹ

Song thân Susan biết tôi đang ở Mỹ, nên lái xe từ California đến thăm chúng tôi. Nhà có khách tới, Peter rất hào hứng, chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách đi tới đi lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, rằng không được làm nước văng lung tung trong nhà. Peter để ngoài tai. Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Chưa thấy mình làm sai, Peter còn đắc ý dẫm đạp lên vũng nước, làm ướt hết quần áo.

Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: "Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch", Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: "Đó là chuyện của Susan".

Một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: "Mẹ ơi, con sai rồi!" Susan đứng ở ngoài hỏi: "Thế giờ con biết phải làm gì chưa?" "Con biết". Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao gấp đôi nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần truồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ. Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng.

Ở rất nhiều gia đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề "đại thế chiến". Trẻ luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.

Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter trong khi trò chuyện có nhắc đến chuyện này, một câu họ nói đã gây ấn tượng sâu sắc cho tôi: "Con trẻ là con cái của cha mẹ chúng, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ".

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng thường mang tính nghịch ngợm bẩm sinh. Nếu quan sát thấy các thành viên trong gia đình có mâu thuẫn, nó sẽ nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không cải thiện hành vi của nó, và chẳng ích lợi gì cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn gây ra những vấn đề khác.

Ngoài ra, nếu các thành viên trong gia đình xung đột, không khí gia đình không hòa thuận, trẻ sẽ có cảm giác bất an, sự phát triển tâm lý của nó sẽ bị ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù ông bà cha mẹ bất đồng về cách giáo dục con cháu, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau, cũng không nên để lộ sự mâu thuẫn trước mặt con cái. Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: "Peter muốn chiếc xe đào đất, ba có thể mua cho nó chứ?". Susan suy nghĩ rồi nói: "Ba mẹ lần này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi. Đợi đến Noel ba hãy mua chiếc xe đó cho nó!"

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, mà sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi, khoe: "Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này" với giọng thích thú và mong đợi.

Susan nghiêm khắc với con như vậy nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, cháu hay thu thập một số hoa lá mà cháu cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng mẹ. Người ngoài tặng quà cho cháu, cháu luôn gọi mẹ cùng mở quà; có thức ăn ngon, cháu luôn để phần một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục cô con dâu Tây này của tôi. Theo tôi, cách giáo dục con cái của bà mẹ Phương Tây này rất xứng đáng để các bà mẹ Phương Đông như tôi học theo...

 

Mình thấy rất hay còn các bạn thì sao?


 

 

Top 10
Bài gửi 61

Chia sẻ của Khaitam rất hay! Phương pháp giáo dục con của Susan thật tuyệt với nhưng các bà mẹ VN còn lâu mới học nổi vì họ không vượt qua được chính mình.

Tội nghiệp lũ trẻ! Những đứa trẻ lâu năm đáng thương!

Top 25
Bài gửi 26

Không có gì là không thể cả.

Chỉ là chúng ta có chịu làm hay không mà thôi.

 

Đúng không nào!

Trang 1 trên 1 (4 mục) | RSS
Powered by Community Server (Non-Commercial Edition), by Thai Yen Village Online